Bài 1. Soạn bài Người lái đò sông Đà siêu ngắn

Soạn bài Người lái đò sông Đà siêu ngắn

Câu 1 trang 192 SGK Ngữ văn 12, tập 1 -Soạn bài Người lái đò sông Đà siêu ngắn

    -  Nắm chắc thủy trình và các đặc điểm cụ thể của sông Đà (vách đá, ghềnh Hát Lóong, hút nước, thác đá, màu nước, vẻ đẹp đôi bờ…):

        + Miêu tả tỉ mỉ, sinh động ba vòng thạch trận của sông Đà;

        + Hiểu rõ sự nguy hiểm và vẻ đẹp, tính cách của con Sông độc đáo này.

    - Nắm chắc vẻ đẹp phẩm chất và tài nghệ chèo đò vượt thác của ông đò:

        + Miêu tả tỉ mỉ, ngoạn mục tài hoa của ông đò khi vượt qua ba trùng vây thạch trận của sông Đà;

        + Thấy được vẻ đẹp bình dị của ông đò sau khi vượt thác. 

Câu 2 trang 192 SGK Ngữ văn 12, tập 1 -Soạn bài Người lái đò sông Đà siêu ngắn

    - Vận dụng cách nhìn, cách tiếp cận và tri thức của nhiều lĩnh vực để miêu tả sự hùng vĩ, hung bạo của sông Đà như điện ảnh, quân sự, địa lí,…

    - Ngòi bút miêu tả tỉ mỉ cùng thủ pháp nhân hóa được khai thác hiệu quả triệt để khi miêu tả sự hung bạo của sông Đà.

    - Nghệ thuật sử dụng ngôn từ đạt đến độ tài hoa, nhiều câu văn dài nhưng giàu nhạc điệu, giàu chất tạo hình, sức biểu cảm và biểu đạt cao.

Câu 3 trang 192 SGK Ngữ văn 12, tập 1 -Soạn bài Người lái đò sông Đà siêu ngắn

    - Khi viết về dòng sông hung bạo, Nguyễn Tuân sử dụng:

        + Lối hành văn mạnh mẽ, mãnh liệt

        + Những câu văn dài, phức tạp, hùng tráng tương xứng với sự kì vĩ của dòng sông;

        + Quan sát, miêu tả dòng sông ở khoảng cách gần, cụ thể, tỉ mỉ.

    - Khi viết về dòng sông trữ tình, tác giả sử dụng cách viết:

        + Co duỗi nhịp nhàng, âm điệu uyển chuyển

        + Hình ảnh thơ mộng

        + Liên tưởng độc đáo phóng khoáng.

        + Quan sát và miêu tả con sông trữ tình từ nhiều góc độ, khi thì ngắm dòng sông từ tầm cao khi bay tạt ngang qua sông Đà khi thì ngắm dòng sông khi ở gần như quan sát màu nước, cảnh đôi bờ. 

Câu 4 trang 192 SGK Ngữ văn 12, tập 1 -Soạn bài Người lái đò sông Đà siêu ngắn

    - Cuộc sống hàng ngày của ông đều là cuộc chiến với thiên nhiên.

    - Nhiều năm gắn bó với việc chèo thuyền, ngoại hình của ông mang đặc trưng nghề nghiệp (tay ông lêu nghêu như cái sào, chân ông lúc nào cũng khuỳnh khuỳnh…trong sương mù).

    - Ông đò rất am hiểu dòng sông: nắm chắc binh pháp của thần sông thần đá; thuộc quy luật phục kích…hiểm trở này.

    - Ông đò chinh phục sông Đà hung bạo thể hiện qua việc vượt ba trùng vây thạch trận:

        + Thủy quái sông Đà.

        + Ông đò vượt trùng vây thứ nhất.

        + Ông đò vượt trùng vây thứ hai.

        + Ông đò vượt qua trùng vây thứ ba.

=> Ông đò là người anh hùng, người nghệ sĩ trong công việc chèo đò vượt thác. Ông đại diện cho con người Tây Bắc và là chất vàng mười của đất nước ta.

Câu 5 trang 193 SGK Ngữ văn 12, tập 1 -Soạn bài Người lái đò sông Đà siêu ngắn

    - Con sông Đà tuôn dài tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn mù khói núi Mèo đốt nương xuân

    + Câu văn giàu hình ảnh với lối so sánh độc đáo và khả năng gợi hình, gợi cảm mềm mại, hấp dẫn

    => Đặc tả vẻ đẹp trữ tình, mềm mại, duyên dáng, tràn đầy sức sống của dáng vẻ sông Đà giữa mùa xuân.

    - Lại như quãng mặt ghềnh Hát Lóong, dài hàng cây số nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió, cuồn cuộn luồng gió ghùn ghè suốt năm như lúc nào cũng đòi nợ xuýt bất cứ người lái đò sông Đà nào tóm được qua đấy

    => Câu văn dài, tách thành nhiều vế cùng lối điệp liên hoàn và nghệ thuật so sánh, nhân hóa tài tình làm diện mạo hung bạo, hiếu chiến của sông Đà hiện lên thật rõ nét.